Kỷ niệm Một thời tuổi trẻ……

Kỷ niệm Một thời tuổi trẻ……

Thanh ThảoTrần Quang Long với ‘Thưa mẹ, trái tim  Hữu Đạomột hồn thơ bất khuất Ngô Khangười đãng trí can trường..

Nhân gặp tác giả thơ “Người Mẹ Bàn Cờ”…

Nguyễn Quang Nhàn

  1. Những ai đã tham gia phong trào đấu tranh SVHS đô thị miền Nam chắc hẳn đều đã từng nghe, từng hát ca khúc “Người mẹ bàn cờ” , thơ Nguyễn Kim Ngân, Trần long Ẩn phổ nhạc. Tên Nguyễn Kim Ngân, tác giả thơ “Người mẹ bàn cờ” đã được đông đảo SVHS, nhân dân biết đến!
    Bài thơ ra đời năm 1970, nhân sự kiện Lonnon-Serik Matak “cáp duồng”, đàn áp nhân dân VN tại Kampuchia năm 1970. Phản ứng trước hành động ấy, SVHS Sai gòn đã xuống đường tiến chiếm tòa đại sứ Kampuchia tại SG kéo dài non tháng. Tòa Đại sứ gần khu Bàn Cờ. SVHS chiếm giữ tòa Đại sứ bị phong tỏa, không ra, vô được, không có nguồn tiếp tế. SVHS phải nhờ đến nhân dân khu Bàn cờ để giúp đỡ cho lực lượng SVHS tranh đấu…Cảm động trước những hình ảnh và tình cảm ấy, NKN đã viết thành những câu thơ:
    ”Có người Mẹ Bàn Cờ, Tay gầy tóc bạc phơ, Chuyền cơm qua vách cấm, Khi ngoài trời đổ mưa . Có người chị Bàn Cờ, Lính ngồi gác ngoài sân, Nhận sinh viên là chồng, Rồi đưa về đầu đường.Có người em:”…Bàn cờ, Tảo tần đưa tin thơ ,Đưa anh về cuối phố, Rồi nhìn theo bơ vơ”( Người Mẹ Bàn Cờ-).

Nhạc sỹ sinh viên Trần Long Ẩn cùng tham gia tranh đấu đã có cảm xúc, phổ nhạc bài thơ. Ca khúc Người Mẹ Bàn Cờ đã được hát lên trên loa phóng thanh của lực lượng sinh viên tranh đấu trong những ngày đấu tranh. Gắn liền với hơi thở cuộc sống đấu tranh trong lòng đô thị miền Nam, ca khúc đã nhanh chóng đến với SVHS, mỗi con người quan tâm đến tình hình chính trị đất nước, miền Nam trước 30/4/1975. Người Mẹ Bàn Cờ – cũng là những người Mẹ Việt Nam .Tôi và những bạn bè trong phong trào SVHS Đà Lạt hòa vào cuộc sống dân tộc xuống đường đấu tranh. “ Người Mẹ Bàn Cờ” và những ca khuc sinh viên tranh đấu mà chúng tôi hay gọi là Nhạc Sinh viên đã vang lên trên đường phố, trong những cuộc hội thảo, những đêm đốt lửa đấu tranh; vang lên trong trường học, các đòan thể thanh niên tuổi trẻ Đà Lạt, Miền nam.. Sau năm 1975, nhạc sinh viên tranh đấu vẫn được vang lên trong những lần gặp mặt truyền thống….Tên Nguyễn Kim Ngân, một nhà thơ SV tham gia phong trào SVHS đấu tranh miền Nam từ những năm 1960-1972 đã gần gủi, thân thuơng với thế hệ thanh niên một thời…
Người Việt Nam Bàn Cờ,
Tình Việt nam như tơ,
Đồng Việt Nam lầy lội,
Giặc đợi chết từng giờ..”

  1. Sau 30 năm ngày đất nước 30/4/1975 nhân ngày gặp mặt tuổi trẻ phong trào SVHS đô thị Miền Nam tại Bình Quới. HCM. Nguyễn Kim Ngân có mặt, tuy chưa tiếp xúc nhưng anh em phong trào Sài gòn-Huế kể về cuộc sống hiện tại của Nguyễn Kim Ngân sau năm 1975..Là Sinh viên Khoa Triết Đại học Văn Khoa Sài gòn, tham gia phong trào SVHS từ năm 1960-1972, rồi bị bắt…NKN đã có nhiều bài thơ được tuổi trẻ SV HS chuyền tay nhau đọc, nhận thức sâu thêm về cuộc sống của nhân dân, dân tộc miền Nam thời chiến tranh, kích thích thêm tinh thần yêu nước, dấn thân vào cuộc sống đấu tranh chung của “dân tộc” ..NKN đã về quê Sông Cầu-Phú Yên dạy học, sống cuộc sống bình thường của một người bình thường, đã sống thật sống với đất nước, với tất cả những gì mà mỗi con người VN phải chấp nhận sống và phải sống làm một con người chân thật dù cuộc sống không thật dễ sống…
    NổI vui thoáng ở đầu ngày
    NổI buồn lại đến chất đầy đêm thâu”…
    …”Nhớ nhau những lúc ra đồng
    Nhớ nhau những lúc gánh gồng mà thôi
    Qúa quen thuốc vấn trên môi
    Aó quần bao cát, nón cời, dép râu
    Qúa quen cơm ghé, canh rau
    Nhà tranh vách lá đêm sâu không đèn..”
    ( Môt thời để nhớ)
    Nhưng
    “Một cuộc chơi không biết mấy canh dài
    Được thì kẻ bại khiến buồn lây
    Thua thì kẻ thắng làm ta nhục
    Sân khấu trò đời bắt cuộc chơi”
    ( Cuộc chơi)
    Và, NKN triền miên hỏi:
    “ Thức giấc mấy lần đêm/Xé lòng thành nhiều mảnh/Mảnh tương lai chua xót/Mảnh quá khứ xa mờ/ Có cái ác không ngờ/ Có cái tham không ngờ/ Cái thâm thì dễ hiểu/ Cái chết dần là thơ/ Lý tưởng là Chân, Thiện /Hay lý tưởng là tiền?Đời còn nhiều mặt nạ/ Ta hỏi ta triền miên/…../Sống với đời lừa lọc/ Ta hỏi ta triền miên/ (Ta hỏi ta triền miên”) 2004)

Bây giờ NKN đã nghĩ hưu!. Làm thơ hơn 40 năm nay mới xuất bản tập thơ đầu tay- “Sông chảy bên trời” và vừa mới được giới thiệu tại Đà Lạt chiều 28/10/2007 với sự có mặt của anh em bạn bè phong trào SVHS Sài gòn, Đà Lạt, những cựu tù nhân chính trị , những văn nghệ sỹ Đà Lạt, những bạn sinh viên hôm nay, những thân hữu, yêu Văn học nghệ thuật…Tôi đã gặp NKN- ngươi tặng thơ, người tặng nhạc. Nói không được bao câu nhưng cũng hiểu được phần nào…Trong tình cảm chân thành dù chưa như ý nhưng buổi giới thiệu, giao lưu..cũng để lại nhiều dấu ấn. Riêng, Đà lạt…cũng có những băn khoăn! Mong NKN- “Sông vẫn còn chảy mãi bên trời….”.

3.Những người tuổi trẻ ngày xưa hôm nay đã không còn trẻ. Nguời đã nghỉ hưu, chuẩn bị nghỉ hưu..nhưng tuổi trẻ SVHS ngày xưa hôm nay dù đã lớn tuổi, đã già nhưng ..tâm hồn vẫn luôn trẻ..Tiếng hát cất lên vẫn say sưa với bầu máu nóng! Hát với tình cảm nồng nàn của một thời tuổi trẻ. Hát vô tư với tình cảm, ước mơ chân thật của một thời..Hát, và …sau câu hát…
Cuộc đấu tranh xưa vì dân chủ, dân sinh, vì hòa bình, độc lập, tự do! “Dậy mà đi”-“ai chiến thắng không hề chiến bại, ai nên không không khốn một lần…, “Xuống đường, xuống đuờng đập tan mọi xích xiềng…”; Hát trên đường tranh đấu_ “dù bạo quyền đem súng đạn áp bức..”; “Ta sinh ra là con dân nhà viêt Nam, vì không muốn nước non sống trong điêu tàn, vì không muốn nước non sống trong lầm than…”; “Ôi Tổ quốc ta đã nghe lời réo gọi, trong tiếng hờn trong máu lửa ngụt trời…”; rồi, ”Sưu cao thuế nặng mười mấy năm nay giữa đô thành này, dân ta làm mà hàm không nhai,…. đồng bào ơi hãy đứng dậy”; Người Cha bến tàu…“.những bao hàng nặng không bằng thuế, Cha vác bao giờ hết khổ đau…”; ….
Tuổi trẻ đã đi qua. Hôm nay không còn trẻ. Cuộc sống hôm nay dù sau hơn 30 năm những vấn đề dân sinh, dân chủ,nhân quyền, những vấn đề thường ngày trong cuộc sống xã hội, những vấn đề của đất nước mà một thờI tuổi trẻ đã ước mơ, tranh đấu….vẫn còn…Hát, hát lên, qua câu hát như còn nhức nhối, nhưng vẫn “hừng hực, hừng hực lửa reo trong tim…”..!
Tuổi trẻ với tình cảm yêu nước nồng nàn. Lời ca, tiếng hát thể hiện ước mơ, lý tưởng của SVHS tranh đấu hôm qua. Hôm nay, những lần gặp mặt, lời hát ngày xưa vẫn còn vang vọng, tiếng hát vẫn nhiệt tình, rực lửa….
Tuổi trẻ ngày xưa hôm nay đã không còn trẻ nhưng tình cảm, ước mơ hẳn không già!…..

29/10/2007

Nguyễn Quang Nhàn

 

Thưa mẹ, trái tim

Trần Quang Long

Ba ngọn lửa bất tử - Kỳ 1: Trần Quang Long với 'Thưa mẹ, trái tim' - ảnh 2
Nhà thơ Trần Quang Long (trái) và Lê Hiếu Đằng năm 1964 Ảnh: T.L
Thưa mẹ
năm nay con hai mươi lăm tuổi đầu
công danh gì chẳng có
cuộc sống lại cơ cầu
bữa đói bữa no cậy nhờ bè bạn
lây lất chẳng ra sao
mai mốt trát đòi con vào Thủ Đức
chắc gì mẹ gặp con đâu
anh Cả, anh Hai, chú Cường, chú Phúc
người chết triền đồi, người chết lũng sâu
chỉ còn tờ điện tín xanh lạnh lùng để lại
Bây giờ con sống đây
bên những người đã chết
bên những người đang chết
cuộc sống mù lòa giữa mặt trời đen
con mang máng thấy mình còn sống
khi ngồi âm thầm đếm nhịp trái tim
Và con đếm nhịp trái tim
trong cơn hấp hối
những nhịp im lìm như móng chân rắn mối
bước vào trong nỗi ăn năn
những nhịp băn khoăn
như những lá rơi tình đầu chờ đợi
những nhịp giận dỗi
thuở con thơ đòi mẹ bế bồng
những nhịp ngoan hiền như gió thoảng bờ sông
căn nhà mình, mẹ con cơm cá
và con rùng mình những âm thanh lạ
xoáy tròn trong mỗi thớ tim
Con nghe tiếng kêu la của bà mẹ đi tìm
quờ quạng xác con trong căn nhà gạch vụn
oanh tạc vùng tình nghi
Con nghe tiếng quay cuồng của vũ điệu về khuya
từng tràng cười ré lên như địa ngục
những tiếng cười xen vào tiếng nấc
thằng bé con lượm mẩu bánh mì rơi
Con nghe tiếng người quằn quại kêu la
những tràng súng vô nhân giữa lòng đô thị
bắn chết trẻ em, ông lão, bà già
rồi “bồi thường xứng đáng”
câu chuyện sẽ dần qua
Con nghe giữa phố phường
lựu đạn cay và đá, chai độc thoại
máu đổ rồi sẽ thấy mặt anh em
Con đang nghe trái tim
nổ tung từng mảnh vụn
máu từng dòng im lìm
máu từng dòng phẫn nộ
Trên bàn tay con đó
trên dải đất khô cằn
trên mặt mày khốn khổ
trên cuộc sống lầm than
Mẹ ơi, con của mẹ
chỉ còn có trái tim
sẽ sống nhờ trái tim
sẽ chết nhờ trái tim
Là tâm hồn con đó
là vần thơ con đây
bài học i tờ ngày xưa mẹ dạy
con viết thành lời đắng cay
dòng máu anh hùng cha con kháng Pháp
con luyện thành lời hăng say
Con sẽ vót nhọn thơ thành chông
xuyên vào gan lũ giặc
con sẽ mài thơ như kiếm sắc
chặt đầu văn nghệ tay sai
trả thù cho cha, rửa hờn cho nước
cho con ngẩng đầu nhìn thẳng tương lai
Nếu thơ con bất lực
con xin nguyện trọn đời
dùng chính quả tim mình làm trái phá
sống chết một lần thôi
Con sẽ chết như những người đã chết
và những người đang chết
nhưng trái tim con
sẽ đời đời bất diệt
dẫu đã nổ tan tành
dẫu đã khô máu hết
Vì mẹ ơi, con biết
trái tim con là thơ
trái tim con là rừng là núi
là lúa là ngô là cam là bưởi
là quá khứ, là tương lai
là khổ đau, là hạnh phúc
là đấu tranh, là bất khuất
Trái tim là của con người
viết lịch sử mình trên mặt đất
bằng từng nét máu thắm tươi.(Trần Quang Long)

http://thanhnien.vn/van-hoa/ba-ngon-lua-bat-tu-ky-1-tran-quang-long-voi-thua-me-trai-tim-820813.html

Advertisements

Comments RSS

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s