Archive for the ‘Ký-Hồi ký-Tản Văn-Tùy bút’ Category

Hạn khốc liệt, sông Đà cạn trơ đáy, dân rồng rắn chật vật đi qua hồ

VNTB – Những cánh rừng trống rỗng ở Việt Nam

Lâm tặc hoành hành, cát tặc lộng hành, giang hồ tung hoành

Từ lâm tặc hoành hành…

Nạn phá rừng ở Việt Nam đã và đang diễn ra trong nhiều năm qua và dường như các nhà chức trách từ trung ương đến địa phương bất lực, không có khả năng ngăn chặn. Hàng trăm ngàn hecta rừng nguyên sinh ở các tỉnh Tây Bắc, Tây Nguyên, Tây Nam, các vườn quốc gia… bị tàn phá, biến Việt Nam trở thành một nước có tỉ lệ phá rừng nguyên sinh đứng thứ 2 trên thế giới, sau Nigeria. (more…)

Advertisements

Read Full Post »

Hồi ký Nguyên Ngọc: Hoà bình khó nhọc (Phần 1)

Công bố lần đầu tiên một chương hồi ký của nhà văn Nguyên Ngọc

Đôi lời cùng bạn đọc

Diễn Đàn xin đăng dưới đây, lần đầu tiên, toàn văn một chương hồi ký của nhà văn Nguyên Ngọc. Bắt đầu từ năm 1978, khi ông được cử làm Phó tổng thư ký Hội Nhà văn Việt Nam, Bí thư Đảng đoàn Hội Nhà văn, viết bản “Đề dẫn” đọc trước hội nghị đảng viên – bản “đề dẫn” cho đến nay chưa hề được công bố ở trong nước, và đã gây sóng gió một thời – chương hồi ký kết thúc ở thời điểm cuối năm 1988, khi tác giả phải chấm dứt công việc Tổng biên tập báo Văn Nghệ – độc giả còn nhớ mãi những số báo Văn Nghệ “thời Nguyên Ngọc”.

Tôi được gặp Nguyên Ngọc, lần đầu tiên, vào mùa hè 1981, tại trụ sở “phía Nam” của báo Văn Nghệ, 43 Đồng Khởi, Sài Gòn. Đến thăm nhà thơ Nguyễn Duy, như mọi lần, và lần này tình cờ được gặp tác giả “Đất nước đứng lên”, “Đường chúng ta đi”, “Đất Quảng I”, và tác giả “Con trâu” (nhà văn Nguyễn Văn Bổng) vừa từ Hà Nội vào. (more…)

Read Full Post »

Tôi không tin đượcNgoc Bich Ninh

Không kịp nữa rồi

16-6-2019

Có người nói với tôi rằng tôi đang đi vào lối mòn, nhưng tôi không nghĩ vậy, làm được gì tốt thì làm, dù sao tôi cũng đã cố gắng và đất nước này không phải của riêng ai.Mỗi lần gặp nguy hiểm tôi cũng đều âm thầm chịu đựng, chả trông cậy, nhờ vả ai, cho nên không cần ai dạy bảo tôi. Tôi lang thang một mình tại các vùng nguy hiểm cũng không phải để làm phim, làm nổi mình, tôi chỉ muốn người dân ở những nơi tôi đến thức tỉnh, trăn trở, biết lo lắng cho họ, con cháu họ nhiều hơn. (more…)

Read Full Post »

Vị thị trưởng làm nên sắc vóc Đà Lạt

  Trong mười vị thị trưởng Đà Lạt giai đoạn 1950 – 1975, thì ông Trần Văn Phước (làm thị trưởng từ 1955 đến 1963) đã để lại nhiều dấu ấn trong xây dựng giá trị đô thị.

Chuyện xây chợ Mới

Theo hồ sơ của Nha Cảnh sát Sài Gòn vào năm 1964, ông Trần Văn Phước sinh ngày 23.8.1918 tại Takeo (Campuchia), con của ông Trần Văn Phát và bà Trương Thị Mẫn; ngụ tại số 10 đường Châu Văn Tiếp, Chợ Lớn.

Nhiều điểm về quá trình trưởng thành, học vấn của ông Phước còn là một khoảng mờ cần thời gian để xác định rõ thêm. Chỉ biết, khi chính quyền Đệ nhất Cộng hòa mong muốn triển khai chính sách biến Đà Lạt thành một thành phố trí thức, văn hóa, một đặc khu giáo dục, ông Phước được đặt vào ghế thị trưởng là một giải pháp lý tưởng. (more…)

Read Full Post »

Hai bài viết có tính cách dự báo của KTS Trần Thanh Vân

KTS Trần Thanh Vân thân mến,

Phạm Minh Chính, Bí thư Tỉnh ủy Quảng Ninh, gặp bà Đào Nhất Đào ngày 19/1/2013, là ngày TQ chiếm Hoàng Sa. Ảnh: ĐH Thâm Quyến.

Cảm ơn chị đã gửi tới BVN 2 bài như đã hứa. Hai bài rất hay. Dù so với thời điểm này bài 1 của chị đã cũ, nhưng tính thời sự của nó thì chưa hề cũ. Còn bài thứ 2 đương nhiên là còn rất thời sự. Cũng phải nói, trước nay BVN không đưa những bài cụ thể về số phận những tên tay sai bán nước chưa bị vạch mặt chỉ tên lên trang mình, nhưng chúng tôi hoàn toàn tin chị đã điểm trúng mặt tên tay sai này. Chúng tôi cũng có niềm tin sâu sắc vào những điều chị dự đoán ở bài 2 (more…)

Read Full Post »

QUÊ HƯƠNG NGÀY TRỞ LẠI (KỲ 5)

Quy Nhơn

Thụy Khuê

02-DamThiNaiQuy Nhơn có bề dày trọng đại của lịch sử.

Đến Quy Nhơn, chúng tôi ở khách sạn M.T. trên bờ biển. M.T. là tên một chuỗi khách sạn mọc trên toàn thể đất nước, ông chủ có lẽ là người gốc dân tộc (ngày trước gọi là người thiểu số) hay ông sinh ra ở miền núi rừng M.T. Bây giờ ông trở thành triệu phú. Ở nước ngoài thì người ta ca tụng ông tay trắng làm nên sự nghiệp (như Bin Ghết) còn ông ở Việt Nam, nên ông bị coi là tư bản đỏ, nhờ “đút lót” bọn “tham nhũng” mà nên. Du khách đến miền duyên hải nước ta gần như đương nhiên được ở khách sạn trên bờ biển, nhưng khách sạn M.T. thường có địa điểm tốt, thức ăn ngon và nhân viên tiếp đón lịch sự, vì thế mà thành công. (more…)

Read Full Post »

Mỗi tâm hồn Việt sẽ mãi cháy ngọn lửa Danco trong tim, và đi về phía trước…

Nguyễn Hoàng Quang

“Đẩy thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân. “Nhân dân là người làm nên lịch sử”! “Dân là gốc”! Bài học xưa khi chưa nắm chính quyền trong tay người ta sao leo lẻo nhưng khi đã nắm quyền lực rồi sao lại chóng quên!?”

TREN DINH Fansipan

Nghỉ hưu rồi mới có thời gian nhìn lại chính mình, nhìn lại con đường mình đã đi qua, đứng tựa gốc thông già tiếp tục sống nhìn cuộc đời, xã hội, đất nước!

1. Phải chăng dân tộc Việt Nam đã “mắc bẫy” của lịch sử và đã bị “tai nạn lịch sử”!?  “Độc lập, tự do, ấm no, hạnh phúc” như là “miếng mồi” mà kẻ giăng bẫy đã đánh vào lòng yêu nước của nhân dân và dân tộc. Đã từng bị sống trong ách nô lệ, mất tự do với những nỗi nhục mất nước, không có quyền sống làm người nên người Việt Nam sống trong nguồn sống của lịch sử dân tộc không ai không yêu nước, không ai không yêu quý độc lập tự do của Tổ quốc. “Thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm Vua đất Bắc!” (Trần Bình Trọng); “Nếu bệ hạ muốn  hàng xin hãy chém đầu thần trước đã” (Trần Quốc Tuấn)!  Hạnh phúc của nhân dân, dân tộc chỉ có khi đất nước có tự do, độc lập. Lịch sử đã “mắc bẫy”; nhân dân đã “mắc bẫy”; “lịch sử” đã bị “tai nạn”! (more…)

Read Full Post »

Older Posts »