Archive for the ‘THƠ’ Category

THƯA MẸ VIỆT NAM

Nguyễn Thị Tịnh Thy
(Huế, tháng 4 năm 2018)

Mẹ ơi!
Khi Cha nói với Mẹ rằng
Ta là giòng giống của Rồng
Nàng là giòng giống của Tiên
sống với nhau hoài không đặng
Sao Mẹ không nhắc Cha câu gừng cay muối mặn
Sao Mẹ không trả lời Cha
Đi mô đem thiếp đi cùng
đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp theo
Khi Cha bảo Mẹ đem năm mươi con lên núi
Sao Mẹ không trả lời Cha
Lấy chồng thì phải theo chồng
chồng đi đường rắn đường rồng cũng theo
Khi Cha hứa với Mẹ nếu gặp khó khăn
Nàng hãy cùng các con gọi to về biển (more…)

Advertisements

Read Full Post »

NGOÁI LẠI MÀ COI, MẬU THÂN 68…

Gửi một người bạn Huế

 

Điên rồ

điên rồ

điên rồ

Và man rợ

những hình hài vô cảm

reo tưng bừng trên núi xương tàn xưa.

(more…)

Read Full Post »

THƠ KHÔNG ĐỌC Ở NGÀY THƠ

– Nguyễn Thành Phong

Đã từng tuổi trẻ dấn thân và khát vọng
Cũng từng thề làm đầy tớ của nhân dân
Tự diễn biến rồi tự chuyển hóa
Rồi gặp thời chuyển thành những dị quan.

Ôi cái thời có thật lắm kiểu quan
Quan bằng giả bằng mua, quan chép bài quay cóp
Quan đánh quả đường vòng
Quan đấu thầu lối tắt

Quan cơ hội quan lưu manh
Quan bám mép ghế, quan lật mặt bàn
Quan găm hàng tự có
Đầu tư dần từng nấc để lên quan…
(more…)

Read Full Post »

TỰ DO

TỰ DO

Thơ Việt Bách

 Anh có một người bạn
Có tên là Tự Do
Hay mỉm cười, ca hát
Biết sống cùng ước mơ

Tự Do ở bên anh
Đi dạo trên đồng cỏ
Ngắm hoàng hôn một chiều
Để dịu đi nỗi nhớ

Tự Do luôn kiên nhẫn
Đợi chờ anh sớm chiều
Cầm tay anh chỉ hướng
Tránh ngôi nhà Tình Yêu (more…)

Read Full Post »

ĐỒNG CHÍ

thơ Văn Cao

 

ĐỒNG CHÍ

Văn Cao

Người ta các đồng chí của tôi
Treo tôi lên một cái cây
Đợi một loạt đạn nổ
Tôi sẽ dẫy như một con nai con
Ở đầu sợi dây
Giống như một nữ đồng chí
Một anh hùng của Hà Tĩnh
Tôi sẽ phải kêu lên
Như mọi chiến sĩ bị địch bắn (more…)

Read Full Post »

Nơi những huyền thoại chính là đời sống

Trần Bỉ Ngạn

noi-huyen-thoai

Tôi sẽ hát cho mọi người nghe một cổ tích muôn thuở

Về phương Đông nơi bắt đầu mọi sự

Nơi có những đứa trẻ ngồi trên hoa sen

Bập bềnh trên đại dương ánh sáng

Mà không hề chìm như lịch sử

 

Tôi sẽ hát cho mọi người nghe một cổ tích mãi mãi về sau

Ở phương Đông nơi bắt đầu mọi sự

Nơi bắt đầu của các cuốn sách thiên nói chuyện đời thường

Mỗi đoạn mỗi trang kể về những huyền thoại của con người

Những huyền thoại như chúng ta, trẻ trung mãi mãi

(more…)

Read Full Post »

Trần Mạnh Hảo: MỘT TẬP THƠ LÀM TÔI NGẠC NHIÊN

 Trần Mạnh Hảo
MỘT LẦN NỮA – “ EM LÀ ĐÔI MẮT” TẬP THƠ LỤC BÁT 
CỦA NHÀ THƠ KHIẾM THỊ NGUYỄN VIỆT ANH LẠI LÀM TÔI NGẠC NHIÊN

Năm 2014, khi nhà thơ khiếm thị Nguyễn Việt Anh in tập thơ lục bát ( mỗi bài chỉ 4 câu), chúng tôi ( TMH) đã viết bài khen nhan đề : “ Mặt trời khiếm thị vào thơ” ( các bạn muốn đọc xin vào : google.com, đánh tên bài viết của TMH trên, sẽ đọc được)

Nay, Nguyễn Việt Anh lại gửi tặng tôi tập thơ lục bát 4 câu có nhan đề : “ Em là đôi mắt” ( NXB Hội Nhà văn 2016). Tôi đọc và rất thích tập thơ này.

Xin trích bài : “Lưu lạc”

“Nào đâu cứ phải bôn ba
Chỉ cần ở tại ngôi nhà thân yêu
Vào ra sớm sớm chiều chiều
Đủ lưu lạc giữa bao nhiêu nẻo đường”

( trang 51)

Nên nhớ tác giả bài thơ trên là một người mù. Anh đi đâu cũng cần phải có cây gậy hay người khác dẫn đường. Nhà thơ nhìn cuộc đời bằng tâm nhãn. Ba câu đầu của bài thơ mới là kể; câu thứ bốn mới vỡ òa ý tưởng, lênh láng cảm xúc. Hóa ra nhà thơ mù lưu lạc trong ngôi nhà mình, lưu lạc trong chính tâm hồn mình. Bóng tối cô anh đặc lại như thạch. (more…)

Read Full Post »

Older Posts »