Archive for the ‘THƠ’ Category

Máu từ Hồng Kông chảy đến Trường Sa

Bùi Chí Vinh

Máu từ Hồng Kông không được phép lãng quên
Tôi chọn tựa bài thơ từ đề tài thời sự
Đường đến trường PolyU đã ngập máu sinh viên
Dòng máu bất khuất bới tro tàn quá khứ

Tro tàn ủ trong cánh tay tôi mưng mủ
Năm 1978 đi Hồng binh trích máu ăn thề
Tro tàn ngún từ biên giới phía Tây phía Bắc
Kẻ thù từ hai mặt tuốt dao lê

Tro tàn cháy ngầm thời tuổi trẻ đam mê
Tôi nhỏ máu hô vang trời “Sát Thát” (more…)

Read Full Post »

Rồi ai sẽ xin lỗi 39 nạn nhân…?

Đất nước mình mang hình dấu hỏi

Kiều Thị An Giang

3-10-2019

Sao đất nước tôi lại mang hình chữ S

Bám quanh biển Đông như dấu hỏi cúi đầu

Sao tổ quốc tôi thắt ngang như bó mạ

Mấy ngàn năm rồi no ấm ở đâu?

Đừng hỏi tại sao anh ôm thuyền vượt biển

Đêm chia tay mẹ bấm đốt giỗ đầu

Em bé bỏng cứng đơ trong xe lạnh

Thống nhất rồi mà có khác gì nhau?

(more…)

Read Full Post »

Buổi chiều kia ta thấy mình bé nhỏ

 10-58-41_nguyen_bc_son

Nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn (1944-2015) là gương mặt không phải quá quen thuộc với công chúng thi ca cả nước, nhưng lại khá sinh động với nhiều giai thoại trong một bộ phận độc giả miền Nam.

Chân dung nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn.

Ngay từ thuở ban đầu nhập cuộc sáng tạo, ông đã tự vẽ chân dung mình: “Trong Nguyễn Bắc Sơn có kẻ làm thơ/ Kẻ làm thơ đôi khi biến thành du đãng/ Hoặc nhà tu theo khí hậu từng mùa”. Còn người đọc hôm nay, qua chính thơ Nguyễn Bắc Sơn, có thể phác thảo chân dung ông như thế nào? (more…)

Read Full Post »

  Mỗi người là một Quang Trung

Bùi Chí Vinh

Nói thng là tao không s thng Tàu
T
i bay không dáđánh thì ti tao cũng đánh 
Mi
n là ti bay đng đâm sau lưng Vit Nam bt hnh 
Đ
ng li dng danh nghĩa nước tao mà bán r linh h

Ti bay chưa bao gi ngu mà tính toán cc khôn
Ph
khôn lin làm tay sai phương Bc
T
i bay ra nhân dân t thành đô-la cc k xut sc
Th
èđược sng như Trump nhưng hn vía Tp Cn Bình 
(more…)

Read Full Post »

Đất nước

Nguyễn Khoa Điềm

Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa…” mẹ thường hay kể
Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
Đất Nước lớn lên khi dân mình biết tròng tre mà đánh giặc
Tóc mẹ thì bới sau đầu
Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
Cái kèo, cái cột thành tên
Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã, giần, sàng
Đất Nước có từ ngày đó… (more…)

Read Full Post »

Phía sau nhân dân

FB Nguyễn Tấn Cứ

7-4-2019

Những gì còn lại sau cuộc cưỡng chế Vườn rau Lộc Hưng. Ảnh: internet

Phía sau nhân dân là biển là bờ
Là bia đá và cỏ xanh rừng thẳm
Là phố thị và đồng quê xanh ngắt
Phía sau là mồ hôi máu và Thơ

Phía sau Nhân Dân là Nhân Dân
Những số phận con người héo hon cỏ úa
Những tiếng kêu thét từ bờ tre ruộng lúa
Những tiếng rên thầm trong phố thị mênh mang

Ai nhân danh và ai là Nhân dân
Công lý làm ngơ và Nhân dân thấp cổ
Con kiến thì bé muôn đời vẫn vậy
Trời vẫn cao xanh xanh thẳm đến vô hồn (more…)

Read Full Post »

Khốn khổ nước tôi - Thơ Khalil GibranKhalil Gibran (1883-1931) là một nhà văn, nhà thơ, nhà yêu nước người Liban. Ông sinh ra tại thị trấn Bsharri, núi Mutasarrifate trong thời kỳ Đế quốc Ottoman của Thổ Nhĩ Kỳ. Ông di cư tới Mỹ cùng gia đình từ khi còn bé, nơi ông học nghệ thuật và bắt đầu sự nghiệp viết văn.

Trong thế giới Ả Rập, Gibran được coi là một kẻ nổi loạn về văn học và chính trị. Người Liban thì coi ông như một người hùng văn chương. Gibran sống trong thời điểm đất nước Liban trải qua rất nhiều biến động chính trị, tôn giáo, trải qua Thế Chiến thứ nhất.

Với truyện thơ “The Prophet” (Nhà Tiên Tri, 1923), Gibran trở thành một trong những tác gia nổi tiếng trên thế giới, người ta cho rằng ông có thể sánh ngang với Shakespeare của phương Tây hay Lão Tử của phương Đông.

(more…)

Read Full Post »

Older Posts »