Archive for the ‘THƠ’ Category

Đất nước

Nguyễn Khoa Điềm

Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa…” mẹ thường hay kể
Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
Đất Nước lớn lên khi dân mình biết tròng tre mà đánh giặc
Tóc mẹ thì bới sau đầu
Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
Cái kèo, cái cột thành tên
Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã, giần, sàng
Đất Nước có từ ngày đó… (more…)

Advertisements

Read Full Post »

Phía sau nhân dân

FB Nguyễn Tấn Cứ

7-4-2019

Những gì còn lại sau cuộc cưỡng chế Vườn rau Lộc Hưng. Ảnh: internet

Phía sau nhân dân là biển là bờ
Là bia đá và cỏ xanh rừng thẳm
Là phố thị và đồng quê xanh ngắt
Phía sau là mồ hôi máu và Thơ

Phía sau Nhân Dân là Nhân Dân
Những số phận con người héo hon cỏ úa
Những tiếng kêu thét từ bờ tre ruộng lúa
Những tiếng rên thầm trong phố thị mênh mang

Ai nhân danh và ai là Nhân dân
Công lý làm ngơ và Nhân dân thấp cổ
Con kiến thì bé muôn đời vẫn vậy
Trời vẫn cao xanh xanh thẳm đến vô hồn (more…)

Read Full Post »

Khốn khổ nước tôi - Thơ Khalil GibranKhalil Gibran (1883-1931) là một nhà văn, nhà thơ, nhà yêu nước người Liban. Ông sinh ra tại thị trấn Bsharri, núi Mutasarrifate trong thời kỳ Đế quốc Ottoman của Thổ Nhĩ Kỳ. Ông di cư tới Mỹ cùng gia đình từ khi còn bé, nơi ông học nghệ thuật và bắt đầu sự nghiệp viết văn.

Trong thế giới Ả Rập, Gibran được coi là một kẻ nổi loạn về văn học và chính trị. Người Liban thì coi ông như một người hùng văn chương. Gibran sống trong thời điểm đất nước Liban trải qua rất nhiều biến động chính trị, tôn giáo, trải qua Thế Chiến thứ nhất.

Với truyện thơ “The Prophet” (Nhà Tiên Tri, 1923), Gibran trở thành một trong những tác gia nổi tiếng trên thế giới, người ta cho rằng ông có thể sánh ngang với Shakespeare của phương Tây hay Lão Tử của phương Đông.

(more…)

Read Full Post »

Lư hương của Đức Thánh Trần

Yêu cầu chính quyền TPHCM trả lại lư hương trước tượng Đức Thánh Trần

Tôi sinh ra đã già

21-2-2019

Tôi sinh ra đã già

Vì không thấy ai nói thật

Ông thủ tướng là một người nói phét:

Đi tắt, đón đầu, đuổi kịp phương Tây

Tổng bí thư là một người nói dóc:

Mỗi nhà mỗi tủ lạnh ti-vi…

(more…)

Read Full Post »

“NGƯỜI HÈN”

“NGƯỜI HÈN”
Ngôi đền thờ liệt sĩ chống quân Trung Quốc tại Cao điểm 468 Thanh Thuỷ, Hà Giang.

NGƯỜI HÈN

Đất nước ngàn năm
Hiếm kẻ bán nước
Có nhiều nhặn gì đâu,
Một Trần Ích Tắc
Một Lê Chiêu Thống
Một Hoàng Văn Hoan.
Đất nước ngàn năm
Quá lắm người hèn

(more…)

Read Full Post »

Ba bài thơ về biển Đông

(Rút từ facebook của Dũng Trung Kqd)

19.1.1974 – 19.1.2019
Ngày này 45 năm trước, bọn cộng sản Trung Quốc khốn kiếp đã đánh cướp mất quần đảo Hoàng Sa của chúng ta.
Xin mời đọc lại ba bài thơ buồn về biển Đông của tôi:

1.
HÃY THẢ THÊM MUỐI VÀO BIỂN CỦA TÔI
Tôi hòa nước muối đổ đầy chiếc thau nhôm
Thả vào đấy những hình nhân bằng gốm
Thổi căm giận cho ngút lên thành sóng
Rồi khóc tràn ký ức biển Đông.

“Ơi biển VIệt Nam, ơi sóng Việt Nam…”
Sóng rờn rợn dưới thân tàu giặc Hán
Tiếng chuông chùa từ Tung Sơn thăm thẳm
Vọng âm hồn trên trời biển nước tôi. (more…)

Read Full Post »

 Nhân Dân

Thơ Nguyễn Trọng Tạo 

Đôi lời : Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo đã mất vào tối nay 07.01.2019 theo giờ Việt Nam. Xin phép giới thiệu một bài thơ của ông, theo FB nhà văn Vũ Thư Hiên.

Có thể thay quan, không thay được Nhân Dân
Thay tên nước, không thể thay Tổ Quốc
Nhưng sự thật khó tin mà có thật
Không thể thay quan dù quan đã thành sâu!
 

Quan thành giòi đục khoét cả đất đai
Vòi bạch tuộc đã ăn dần biển đảo
Đêm nằm mơ thấy Biển Đông hộc máu
Những oan hồn xô dạt tận Thủ Đô (more…)

Read Full Post »

Older Posts »