Archive for the ‘Văn Học- Nghệ thuật’ Category

Nguyên Sa – Không Chỉ Có Thơ Tình

Lê Văn Nghĩa

Người yêu thơ thời trước cũng như ngày nay đều xem Nguyên Sa như một nhà thơ tình. Có thể đây là “lỗi” của các tác giả phổ nhạc từ những bài thơ Áo Lụa Hà Đông, Paris có gì lạ không em quá hay chăng? Nếu nhìn lại một chặng đường sáng tác của ông, người ta sẽ thấy ông là một nhà triết học ( với Decartes nhìn từ phương đông), một nhà lý luận phê bình văn nghệ ( với Một bông Hồng Cho Văn Nghệ -Một Mình Một Ngựa) và sau cùng là một nhà văn (với Giấc Mơ, Vài Ngày Ở Chung Sự Vụ) . Có một giai đoạn sáng tác quan trọng trong đời ông, một bước ngoặt khi ông phải thụ huấn ở quân trường Thủ Đức vào năm 66 mà GS Nguyễn Văn Trung trong quyển “Nhìn Lại Những Chặng Đường Đã Qua” nhận định “Rất tiếc là khi Nguyên Sa qua đời , hầu hết các bài viết về Nguyên Sa đều không đả động đến khúc quặt quan trọng , rất có ý nghĩa giá trị trong sự nghiệp thơ văn của Nguyên Sa viết vào thời kỳ làm lính. Nếu bây giờ đọc lại thơ văn thời kỳ đó, sẽ thấy thơ văn Nguyên Sa không phải chỉ là mà còn là Giã Từ Khóa Đàn Anh, Giã từ nền văn chương trú ẩn” (more…)

Read Full Post »

 – Việt Nam không chốn nương thân

Bùi Chí Vinh

BCV: Đọc báo thấy Bộ Ngoại giao yêu cầu Trung Cộng rút nhóm tàu Hải Dương ra khỏi biển Việt Nam mà trong bụng nực cười.

Tôi còn nhớ ông Tư Ánh (tức Trần Bạch Đằng) thuở còn sống nói với tôi: “ĐM, đánh Tàu bằng cái đầu của Tàu thì làm sao mà thắng”. Vậy đó. Thân phận “Tàu con” sống ký sinh vào “Tàu cha” đủ mọi thứ thì có phản ứng bằng mồm cũng chỉ là “động tác giả”. Tinh trạng Việt Nam hiện giờ quả là không biết dựa vào ai, quả là không chốn nương thân…

VIỆT NAM KHÔNG CHỐN NƯƠNG THÂN

Vit Nam bám vào cái gì bây gi
M
đã tng bán đng min Nam và Nga hin b rơi min Bc
Bám vào tình nghĩa Đông D
ương thì đàn em tr mt
Con rùa b
n mng H Gươm chết tc tưởi nghn ngào 

 “Sông núi nước Nam, vua Nam ” tn nước Tàu 
Ti nghip câu thơ thn đc trên sông Như Nguyt
Thu
c thơ Lý Thường Kit mà vua quan c gi câm gi điếc
S
n sàng trói mình theo kiu Mc Đăng Dung dâng b cõi đu hàng
Mt t mũi Cà Mau mt đến i Nam Quan (more…)

Read Full Post »

LẠC

 Nguyễn Ngọc Tư

(NDT 04/09/2019) Bạn đùa, có khi cái cô quậy tưng bừng ở sân bay được China trả lương. Thời điểm cô náo loạn sân bay và cương quyết trình bày bản năng gốc, điên cuồng hơn thua với cuộc đời, tàu Hải Dương 8 của China quay trở lại bãi Tư Chính. Nhưng dư luận đã kịp bỏ rơi hiểm họa xâm lăng, tưng bừng chạy sang phía người đàn bà hành xử không phải lẽ. “Mấy rày tụi mình bỏ lớn lấy nhỏ, hao tổn tâm tư vì cổ quá”, bạn nói, có chút bẽ bàng.

Dĩ nhiên là bạn nói cà rỡn thôi, bởi thuyết âm mưu theo kiểu đó, thì người của China đang ở khắp nơi. Họ gây đám cháy, dấy cuộc thảm sát tương tàn, xúi một câu lạc bộ bóng đá bên tận trời Âu sang mua cầu thủ của mình. Và không phải tình cờ mà ngôi sao nào đó vừa chia tay, hoa hậu nào đó sắm túi giá nửa tỉ, hết thảy họ đều cố ý chọn đúng điểm rơi, nhằm lôi kéo mọi người lạc vào ma trận tin tức mà quên khuấy mất biển đảo bị giày xéo ngoài khơi.

Dĩ nhiên, bạn nói giỡn thôi. (more…)

Read Full Post »

“Hai sắc hoa ti-gôn” – Một huyền thoại văn chương


Khoảng giữa thập niên 1970, ở Nam bộ có phong trào in lại những tác phẩm văn học nổi tiếng từ trước 1945 hay thơ văn của những tác giả cách mạng. Tại Đại học Văn khoa Sài Gòn, thơ truyện của những tác giả kháng chiến như Xuân Diệu, Huy Cận, Thế Lữ, Thẩm Thệ Hà, Trần Quang Long, … được in lại theo hình thức roneo, và bày bán tại các vỉa hè chợ cũ Sài Gòn. Bên cạnh đó, một số bài thơ hay của thi sĩ nổi tiếng thời tiến chiến như: Nguyễn Bính, Xuân Diệu, Kiên Giang, T.T.Kh,… được in chính thức theo loại cánh bướm xếp gọn ba tờ giá rẻ, dễ phổ biến, được bày bán tại sạp báo như : Tương tư, Hành phương Nam, Hoa trắng thôi cài trên áo tím, Hai sắc hoa ti-gôn… Với những bài thơ của T.T.Kh, tiểu biểu là Hai sắc hoa ti-gôn, nhà thơ ẩn danh đã gợi lại cho người yêu thơ một giai thoại thú vị trong văn học nước nhà. (more…)

Read Full Post »

Đồi thông hai mộ – sức sống mới của một hình thức cũ


Rất tiếc, cho đến ngày hôm nay, một câu chuyện tưởng như quen thuộc như vậy vẫn còn là một dấu hỏi lớn. Nói là quen, bởi chúng ta đã có một thống kê về những gì liên quan đến tên Đồi thông hai mộ như: một địa danh có tên gọi như thế ở bên hồ Than Thở tại Đà Lạt – Lâm Đồng với hai nhân vật: Vũ Minh Tâm và Lê Thị Thảo; một bài thơ không rõ tên tác giả, một ca khúc của tác giả Hồng Vân… chưa kể đến một vài truyện ngắn có tên tương tự. Nhưng thật tiếc, cho đến nhưng ngày cuối năm 2018, chúng tôi mới có trên tay cuốn Đồi thông hai mộ của Tùng Giang – Vũ Đình Trung (do Nhà xuất bản Yên Sơn ấn hành, in tại nhà in Vũ Hùng năm 1952). Có thể coi đây là một căn cứ đầy đủ, thuyết phục nhất cả về niên đại và sự cố định của văn bản (được xuất bản, thẩm định, trao tặng thưởng). (more…)

Read Full Post »

Thơ Trần Đình Sơn Cước

Lời đáp của một câu hỏi lớn

clip_image002 

 

Cầu Hiền Lương, nay (Ảnh Internet)

 

 

(Khép lại tháng tư): TÂM HƯƠNG CHO NGƯỜI THUA CUỘC

Thiếu tướng Trần Bá Di (1931-2018)

Văn Cao đã vào “Thiên Thai”
Trịnh Công Sơn đã về “cát bụi”
“Mùa xuân mơ ước ấy”
Không thành
Bầy én chết
Giữa trời xuân bão tố

Không có bóng “cờ chung”
Không có “vòng tay lớn”
Chỉ có mùa đông
Trần trụi
Hãi hùng

Ông tướng miền Nam (1)
Bên thua cuộc
17 năm tù rừng thiêng nước độc
Ngồi bán kem trước Disney World
Ngẩng nhìn trời mà hỏi
Ta thua
Hay ta thắng cuộc?!

Khép lại tháng Tư
Một nén tâm hương
Ngợi ca
Nhân cách người thua cuộc.

(4-2018)

(1) Lê Văn Hưởng: “Ông lão bán kem: Tướng Trần Bá Di”

http://vanviet.info/tho/tho-tran-dnh-son-cuoc-3/

(more…)

Read Full Post »

Dịch giả Dương Tường: Tôi không ăn gian của Trời một ngày nào

03/09/2019 10:41 GMT+7

TTO – Tối nay (3-9), tại Trung tâm Văn hóa Pháp ở Hà Nội, Dương Tường có một cuộc gặp gỡ với người yêu văn chương nhân ra mắt cuốn sách mới nhất do ông chuyển ngữ: Chết chịu của Louis-Ferdinand Céline.

Dịch giả Dương Tường: Tôi không ăn gian của Trời một ngày nào - Ảnh 1.

Nhà thơ, dịch giả Dương Tường trong căn phòng nhỏ đầy tranh và sách của ông ở Hà Nội – Ảnh: THIÊN ĐIỂU

Tôi đã sống như một người tử tế. Tôi đã không ăn gian của Trời một ngày nào trong cái cuộc sống mà Trời đã cho tôi.

Dịch giả Dương Tường

Viên gạch nối duyên dáng

Căn phòng nhỏ yên tĩnh đầy sách và tranh bạn bè vẽ tặng, Dương Tường ngồi trên chiếc ghế kê trước màn hình máy tính cỡ đại mà một nhóm bạn trẻ đã gom góp mua tặng ông để ông có thể làm việc dễ dàng hơn với đôi mắt hầu như đã lòa suốt 3 năm nay. (more…)

Read Full Post »

Older Posts »