Posts Tagged ‘Đào Hiếu’

CÁC THỜI KỲ BẮC THUỘC

Ngô Quyền và chiến thắng Bạch Đằng

Ngô Quyền và chiến thắng Bạch Đằng

BẮC THUỘC LẦN THỨ NHẤT

Bắt đầu từ khi Triệu Đà diệt An Dương Vương.

Sử cũ thường xác định An Dương Vương và nước Âu Lạc bị diệt năm 207 TCN

Triệu Đà sau khi diệt Âu Lạc chia làm 2 quận Giao Chỉ và Cửu Chân.

Năm 111 TCNnhà Hán diệt Triệu Đà, chiếm Nam Việt và chia làm chín quận là Nam Hải, Thương Ngô, Uất Lâm, Châu Nhai, Đạm Nhĩ, Hợp Phố, Giao Chỉ, Cửu Chân, Nhật Nam.

Năm 39, thái thú Giao Chỉ là Tô Định tàn ác, giết chồng của Trưng Trắc là Thi Sách. Nợ nước thù nhà, Hai Bà Trưng dấy binh khởi nghĩa và đã giành được 65 thành ở Lĩnh Nam. Hai Bà lên ngôi vua, kết thúc thời kỳ Bắc thuộc lần thứ nhất. (more…)

Advertisements

Read Full Post »

 Tự kiểm đầu năm

Đào Hiếu

Dân tộc Việt Nam là một dân tộc tàn ác (vì đã xoá sổ vương quốc Chămpa bằng bạo lực và khủng bố), ích kỷ (vì chỉ lo vun quén cho bản thân, cho phe đảng mà không nghĩ đến tổ quốc), vô cảm (vì dửng dưng trước những áp bức bất công), đố kỵ (vì thấy ai có tài thì ghét bỏ, loại trừ), ngu và hèn (vì đã chọn con đường sai, biết sai mà không dám từ bỏ)…

Nhưng bản chất tệ hại nhất chính là sự nhỏ nhen: Sau hơn 20 năm huynh đệ tương tàn làm chết hàng triệu “đồng bào ruột thịt”, ngày 30/4/1975, bên thắng cuộc vẫn chưa đủ hả hê, bèn đẩy hàng triệu “người Việt Nam thua cuộc” vào các trại cải tạo, bỏ thây nơi rừng thiêng nước độc. Và ép hàng triệu người khác vượt biển làm mồi cho cá.

Một dân tộc như vậy thật đáng sợ biết chừng nào! (more…)

Read Full Post »

Sài Gòn giải phóng tôi /Nguyễn Quang Lập

NHỮNG ĐỨA TRẺ CỦA NGÀY 30/4/1975

Đào Hiếu

HO KY HOA.Ngày 30/4/1975 tôi có 3 đứa con: năm tuổi, bốn tuổi và một tuổi. Bây giờ chúng đã là những viên chức, có chỗ đứng tốt trong xã hội. Chúng có học vấn, có cuộc sống ổn định. Chúng sống bình lặng, khiêm nhường và lương thiện như mọi công dân Việt Nam khác.

Nhưng không phải ai cũng sống bình thường như vậy.

Bởi vì cũng có những đứa trẻ của ngày 30/4/75 đang sống khá đặc biệt. Đó là những người hiện nay thuộc lứa tuổi trên dưới 50 (tức là ở thời điểm 30/4/75 các vị ấy chỉ vừa mới cất tiếng khóc chào đời cho đến 12, 13 tuổi), chẳng những không hề tham gia cách mạng mà thậm chí không biết cách mạng là gì, chiến tranh là gì, nhưng hiện nay họ là những ông bà quan lớn cách mạng, giàu có và đầy quyền lực.

(more…)

Read Full Post »

Xin thương xót những đứa trẻ bất hạnh

Đào Hiếu

MÈ VÀ VỪNG

1/ Những con mèo con được sinh ra tử đường phố, từ bờ bụi, từ cống rãnh, chỉ một phần nhỏ sống sót. Chúng bị loài người vứt ra đường, sống chui nhủi trong đống rác, xó kẹt.

2/ Chúng là những trẻ mồ côi, không cha không mẹ, không tài sản, không có được một nơi an toàn. Chúng quá mong manh, không thể tự bảo vệ trước loài người, trước chó dữ, trước bọn trộm ăn thịt mèo.

(more…)

Read Full Post »

 Hạnh phúc trong một chiếc lá

Đào Hiếu

Nhiều người hỏi: Hạnh phúc là gì? Là được yêu. Là giàu có. Là không còn đau khổ. Khái quát hơn, người ta nói: Hạnh phúc là thỏa mãn được ước mơ của mình. Nhưng ước mơ là một thứ vô hình, vô định. Nó có thể lớn như một tòa lâu đài, có thể xa như một vì sao, long lanh như một hạt ngọc, nhưng cũng có thể nhỏ như một hòn bi, gần như một vòng tay và giản dị như một chiếc lá.

(more…)

Read Full Post »

Hạnh phúc trong một chiếc lá

 Tạp văn của Đào Hiếu

 Nhiều người hỏi: Hạnh phúc là gì? Là được yêu. Là giàu có. Là không còn đau khổ. Khái quát hơn, người ta nói: Hạnh phúc là thỏa mãn được ước mơ của mình. Nhưng ước mơ là một thứ vô hình, vô định. Nó có thể lớn như một tòa lâu đài, có thể xa như một vì sao, long lanh như một hạt ngọc, nhưng cũng có thể nhỏ như một hòn bi, gần như một vòng tay và giản dị như một chiếc lá.

(more…)

Read Full Post »

Đám trẻ ham ca điệp khúc 30 tháng Tư

Nhà văn Đào Hiếu

Nhà văn Đào Hiếu

Viết cho BBCVietnamese.com từ Sài Gòn

Cập nhật: 11:04 GMT – thứ năm, 25 tháng 4, 2013

Ngày 30/4/1975 tôi có ba đứa con: năm tuổi, bốn tuổi và một tuổi. Bây giờ chúng đã là những viên chức, có chỗ đứng tốt trong xã hội.

Chúng có học vấn, có cuộc sống ổn định. Chúng sống bình lặng, khiêm nhường và lương thiện như mọi công dân Việt Nam khác.

Nhưng không phải ai cũng sống bình thường như vậy.

Bởi vì cũng có những đứa trẻ của ngày 30/4/75 đang sống khá đặc biệt.

Đó là những người hiện nay thuộc lứa tuổi từ 50 trở xuống – tức là ở thời điểm 30/4/75 các vị ấy chỉ vừa mới cất tiếng khóc chào đời cho đến 12 tuổi – chẳng những không hề tham gia cách mạng mà thậm chí không biết cách mạng là gì, chiến tranh là gì, nhưng hiện nay họ là những ông bà quan lớn cách mạng, giàu có và đầy quyền lực. (more…)

Read Full Post »