Posts Tagged ‘Hồ Anh Thái’

Không ra nước mắt

 Truyện ngắn

Hồ Anh Thái

  Trên chuyến bay từ Bangkok sang Bangalore, Diệp ngồi cạnh một doanh nhân Hàn Quốc. Anh Hàn Quốc đã sang làm ăn ở Bangalore được mấy năm rồi. Thung lũng Silicon của Ấn Độ đấy. Anh bảo. Không chỉ là của Ấn Độ, Bangalore là một trung tâm phần mềm của thế giới. Về phần mềm và công nghệ điện tử, ở đấy có những bác học đầu ngành, những kỹ thuật viên đầu ngành.

Minh họa của Đặng Hồng Quân

Ba tiếng rưỡi đồng hồ trên máy bay, Diệp được bổ túc kiến thức về thành phố mà cô sẽ phải ở đấy hai năm tới. Một lĩnh vực hoàn toàn khác với Thung lũng Silicon, cô sẽ sang đấy làm chương trình thạc sĩ về lịch sử. Cô hào hứng nghe anh Hàn Quốc kể chuyện. Nhưng lòng dạ ngổn ngang, lo lắng, băn khoăn. Liệu người của trường có đón cô ở sân bay. Ngày ấy chưa có điện thoại di động, không có tài liệu gì về thành phố mình sẽ đến, không có thông tin về ngôi trường mình sẽ học. Nói chung là nhận được học bổng thì cứ nhắm mắt lên đường theo cái vé máy bay trường gửi cho. Trong túi không một xu. (more…)

Advertisements

Read Full Post »

Vốc nước trong lòng bàn tay

Truyện ngắn

Hồ Anh Thái

 /// Minh họa: Tuấn AnhMùa hè ấy tôi lần đầu tiên đến Varanasi.

Thành phố thiêng vì ở bên sông Hằng là dòng sông thiêng. Tôi bụng bảo dạ nhân chuyến làm việc này dứt khoát phải ra sông Hằng một lần cho biết.

Minh họa: Tuấn Anh

Không phải tôi đi du lịch. Có việc hẳn hoi. Đang là nghiên cứu sinh văn hóa phương Đông, tôi nhận lời đi làm phiên dịch cho bên đường sắt Ấn Độ. Trước khi sang xứ Ấn, tôi đã có mấy năm làm phiên dịch cho các đoàn công tác ngoại giao, việc thông ngôn với tôi không có gì lạ. (more…)

Read Full Post »

Làm người tốt

Hồ Anh Thái

(TBKTSG) – Có thời người ta đồn đại rằng người Âu – Mỹ sống lạnh lùng cách biệt, chẳng ai giúp đỡ gì ai, còn người Việt mình thấy người hoạn nạn là xúm lại quan tâm thăm hỏi.

Chỉ là lời đồn thổi của cái thời không được tiếp xúc nhiều với bên ngoài, vì thế cũng không hiểu gì về bên ngoài. Không hiểu nên chỉ tự huyễn hoặc, hễ đề cao bản thân thì phải dùng đến phương pháp đặt người khác đứng dưới mình vài cái bậc thang.

Cùng phòng làm việc với tôi ở Đại học Washington, anh bạn giáo sư vừa soạn xong một văn bản, anh bấm nút máy in. Trang giấy trôi ra, tôi ngồi gần máy in hơn, bèn đưa tay lấy hộ. Nhưng anh nói ngay: Cảm ơn, nhưng tôi còn nguyên lành chân tay mà.

(more…)

Read Full Post »

Nhẹ tư duy pháp luật

Dự án trồng sen: Xử lý mạnh tay nếu lén nuôi tôm hùm đỏ +Dự án trồng sen: Xử lý mạnh tay nếu lén nuôi tôm hùm đỏ 

TTO – Bắt đầu từ cái tin: con tôm hùm đỏ “được” một cá nhân lặng lẽ nhập vào Việt Nam là một “sinh vật lạ”, đã gây tác hại cho mùa màng hoa màu, thậm chí có thể đục khoét làm vỡ đê điều.

Nhiều bình luận được đưa ra, những là đây là một bài học kinh nghiệm về việc thiếu hiểu biết, những là đây là một sự cảnh báo về hậu quả của việc tùy tiện nhập khẩu sinh vật lạ…

(more…)

Read Full Post »

Khởi đầu một năm bằng… im lặng

Khởi đầu một năm bằng... im lặng TTO – Có một ngày ta tình cờ đi trên những đường phố Bali không một bóng người.

Cây nêu mừng lễ hội ở khắp các phường xã – Ảnh tư liệu

Một sự lạ, bởi vì hòn đảo này nổi tiếng thế giới lúc nào cũng sôi động, lúc nào cũng đầy âm thanh ca múa nhạc. Mới chiều qua, trên hè phố đầy lái xe, kẻ đứng người ngồi, tay cầm những tấm biển con con chào mời khách thuê xe.

Bây giờ không thể thuê được một chiếc xe nào nữa. Giống như thành phố của người đẹp ngủ trong rừng, phép lạ nào đó đã khiến tất cả chìm vào một giấc ngủ.

Tôi lại muốn được đi một vòng trong thành phố Ubud, ra cả vùng ngoại vi, xem không khí một ngày yên lặng thật sự thế nào.

(more…)

Read Full Post »

Không biết cười

  Hồ Anh Thái

  Ở trên, các nghệ sĩ đang trổ hết tài ra mà gây cười. Vở hài kịch, ngoài những thủ thuật rườm rà thì cũng có nhiều chỗ thực sự hài hước, gây cười được. Khán giả hưởng ứng nhiệt tình, cười lăn cười bò.

Ở dưới, ngay hàng ghế đầu, vị quan chức có trách nhiệm đến dự tổng duyệt không cười. Không một mảy may cười.

Tôi tình cờ ngồi cách ông vài ghế, trong gần hai tiếng đồng hồ, tôi chứng kiến một vở hài kịch khác: ông quan không biết cười. (more…)

Read Full Post »

Bữa đại tiệc hủy diệt

Hồ Anh Thái

Nhà văn Pháp ở thế kỷ XIX Alfred de Musset kể câu chuyện bồ nông cha không thể tìm được thức ăn cho đàn con, bèn tự phanh ruột mình ra. Đấy được xem như một ngụ ngôn, về việc dâng hiến hoàn toàn tài năng và tâm sức của nghệ sĩ cho công chúng.

Đồng thời ở đây, còn có thể thấy một câu chuyện khác, từ hình ảnh những cái mỏ háu đói của đàn con sục vào chén sạch tim gan lòng ruột của cha chúng.

Câu chuyện về đức hy sinh của người cha, cũng là chuyện về sự háu đói vô tình của đàn con.

Ta nhìn thấy trong ấy câu chuyện chén bằng sạch, moi bằng sạch, rút ruột bằng sạch. Mà rút ruột của ai? Của chính người cha mình, người lẽ ra có thể tồn tại lâu dài để tiếp tục nuôi ta. (more…)

Read Full Post »

Older Posts »