Posts Tagged ‘Nguyễn Thị Hậu’

Nam – Bắc ra vô trên thuyền văn hóa

 Vốn văn hóa càng nhiều càng giúp con người hiểu biết, tôn trọng nhau hơn, cởi mở và yêu thương nhau hơn.
Advertisements

Read Full Post »

CHỈ CÒN MỘT NGÀY LÀ ĐẾN THÁNG NĂM*

Nguyễn Thị Hậu

Chỉ còn một ngày là đến tháng Năm - 1“Nhưng điều gì ngăn cản chúng ta cùng nhìn về tương lai, phải chăng đó là cách chúng ta nhìn về quá khứ?”

…”Cái ác có thể là phương thức nhanh chóng để giành được quyền lực, của cải nhưng không thể giữ được lâu dài, bởi vì gieo mầm độc ác thì sẽ gặt hái tai họa.”

Những ngày cuối tháng Tư, Sài Gòn nắng nóng, ban ngày ngột ngạt nhưng chiều xuống không khí dịu hẳn. Người đổ ra đường, đi ăn, đi nhậu, đi cà phê…. hàng quán đông đúc ồn ào. Những ngày nghỉ lễ sắp đến, thành phố sẽ vắng hơn như được nghỉ ngơi để qua tháng Năm lại tiếp tục vòng quay bất tận của cuộc sống một đô thị lớn nhất nước. (more…)

Read Full Post »

NGHỀ NÀO KHÔNG LÀ NGHỀ?

Nguyễn Thị Hậu

Một lần nữa một thực trạng xã hội lại được đặt ra từ góc độ đạo đức và từ thực tiễn: công nhận hay không công nhận sự tồn tại của mại dâm như một “nghề”. Từ nhiều năm nay luôn có hai luồng ý kiến từ hai cách tiếp cận khác nhau với cùng một đối tượng.

Một, đứng trên quan niệm đạo đức truyền thống thì không thể công nhận “nghề mại dâm”, coi đó là việc làm bất hợp pháp, là tệ nạn và chỉ có thể loại trừ, triệt tiêu nó hoàn toàn. Tuy nhiên, lên án về đạo đức và “trừng phạt” người bán dâm cũng không thể bài trừ mại dâm, mà ngược lại nó ngày càng “phát triển” đa dạng và phức tạp.

Hai, căn cứ vào thực tiễn và sự cần thiết của quản lý xã hội, cần coi mại dâm là một thực trạng có “cầu” thì có “cung” và ngược lại. Do đó, hạn chế hay loại bỏ nó phải xuất phát từ thực tế, giải quyết từng bước, trước mắt cần có biện pháp “quản lý” phù hợp để có thể hạn chế tác hại của nó đến xã hội và những người làm việc này.

Vậy, có thể coi mại dâm là một “nghề nghiệp” hay không? (more…)

Read Full Post »

KHI QUÁ KHỨ ĐƯỢC DÀNH TẶNG TƯƠNG LAI

Nguyễn Thị Hậu

...”Một đô thị được lưu giữ ký ức bằng những công trình cổ xưa, bằng âm nhạc cổ điển bằng những bức danh họa… trong từng ngôi nhà từng quán hàng từng tiệm cà phê… Lịch sử và ký ức đô thị hiện lên thật đẹp, vẻ đẹp của quá khứ dành tặng tương lai. Di sản văn hóa được lưu truyền như một vẻ đẹp vĩnh cửu. “

 

Vài năm qua tôi có dịp đi đến một số thành phố ở các quốc gia châu Âu như Đức, Ba Lan, Bỉ, Hà Lan, Áo, Sec, Slovakia, Hunggaria, Nga… và nhiều nhất là Pháp. Đó là các thành phố du lịch nổi tiếng, không chỉ vì ở trung tâm của Châu Âu mà còn vì, và quan trọng hơn, là những thành phố “di sản văn hóa”.

Tại đó ta có thể nhìn thấy di tích lịch sử văn hóa có ở khắp nơi: làng cổ, đô thị xưa, thành quách lâu đài, cung điện, nhà thờ hàng trăm năm tuổi, phố xá nhà cửa quán ăn kiến trúc và vật liệu xây dựng thấm đẫm truyền thống… Có những di tích đơn lẻ nhưng phần nhiều tập hợp thành một quần thể được bảo tồn đồng bộ tạo thành cả một “không gian di sản văn hóa”. Những thành phố du lịch là dù lớn hay nhỏ, có từ thời cổ xưa hay mới hình thành vài chục năm… tất cả đều lấy ngôi làng, khu vực trung tâm, thị trấn nhỏ có niên đại sớm nhất ở đó để làm “điểm tựa” cho sự phát triển của thành phố. (more…)

Read Full Post »

Xây nghĩa trang, vì ai?

Một câu hỏi thật vô lý! Nhưng không thể không đặt câu hỏi đó đối với dự án 1.400 tỷ đồng cho Nghĩa trang quốc gia sắp xây dựng ở ngoại thành Hà Nội. Theo Quy hoạch được Thủ tướng phê duyệt, nghĩa trang Yên Trung sẽ phục vụ nhu cầu an táng cán bộ cao cấp của Đảng và Nhà nước; các anh hùng, danh nhân của đất nước.

Mục đích đã rõ! Nhưng trong tình hình hiện nay nợ công còn quá nặng nề, nhiều loại thuế, phí đã tăng và sẽ còn tăng như dự thảo nhiều luật thuế, nạn tham nhũng chưa có dấu hiệu giảm bớt dù đã xét xử nhiều trọng án… Vì sao dự án xây dựng nghĩa trang lên đến 1.400 tỷ đồng từ ngân sách nhà nước vẫn được tiến hành khi đó chưa phải là nhu cầu bức thiết nhất? (more…)

Read Full Post »

Những con số 9 “nổi tiếng”

Nguyễn Thị Hậu

” Đằng sau hình tượng Thủy tinh “hàng năm dâng nước gây lũ lụt” phải chăng còn là lời cảnh báo: sức dân như nước, đừng để xã hội luôn trong tình trạng bức xúc vì “nâng thuyền là dân mà lật thuyền cũng là dân”.”
Trong những truyền thuyết của 18 (bội số của số 9) đời vua Hùng có truyện Sơn Tinh – Thủy Tinh. Những món thách cưới nổi tiếng của vua Hùng: “voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao” toàn là “đặc sản” trên rừng, nhờ đó Sơn Tinh đã thắng trong cuộc đua phò mã. Thủy tinh thua nhưng không “tâm phục khẩu phục”. Chuyện sau đó thế nào ai cũng biết. (more…)

Read Full Post »

Hoàng tử bé

Nguyễn Thị Hậu

Ảnh: Internet

(TBKTSG) – Thú thật, tôi chưa từng đọc hết cuốn truyện mỏng của Antoine de Saint-Exupéry dù rất nhiều lần bắt đầu, dù đọc bằng bản dịch của những người khác nhau trong đó có bản của Bùi Giáng được nhiều người khen ngợi nhất. Hình ảnh bầu trời đêm đầy sao hay hành tinh nhỏ bé xanh mướt là hình ảnh yêu thích nhưng cứ đọc được một nửa thì tôi không thể tiếp tục nữa…

Hoàng tử bé có lẽ sẽ mãi là một “món nợ” của tôi đối với văn học nói chung và văn học Pháp nói riêng. Bộ phim hoạt hình Hoàng tử bé của Pháp đã giúp tôi trả được món nợ này, một cách trọn vẹn. (more…)

Read Full Post »

Older Posts »