Posts Tagged ‘Nguyễn Hàng Tình’

Bùi Giáng trong ký ức tri kỷ: Đường xa mây vá…

  Trong giấc ngủ mơ màng, gã vùng dậy theo cơn mơ. Người ở tâm thức cách đó mấy giây không thật bước vào, bởi căn nhà vẫn không bóng khách, thanh vắng. Gã cầm bút ghi lại cảm xúc ngọt ngào vừa qua: “Bỗng đường xa mây vá/ Áo rách rưới đi về”. Lần này là không biết lần thứ bao nhiêu gã mơ thấy mình gặp lại Bùi Giáng.

Năm 1981, gã cắt dây thả cho con bò duy nhất mình có được tự do, bỏ bốn sào rưỡi đất canh tác lơghim, đốt luôn căn nhà gỗ trên đồi Cam Ly, dắt vợ cùng đứa con gái năm tuổi trôi thẳng về Hòn ngọc Viễn Đông. Gã lang thang chụp hình dạo, còn vợ bán khoai lang luộc, tối cùng nhau ngủ trên vỉa hè Sài Gòn hoa lệ. (more…)

Advertisements

Read Full Post »

Nhân kỷ niệm “-tháng tư “ngày“giải-phóng-…..”xin được –“-vui một chút”- kỷ niệm”-một thời tuổi trẻ-“-hăng say-“-Trên đường đi đến-thiên đàng-“-!

Trên đường đi đến “thiên đàng …”(1)

Trên đường đi đến “thiên đàng …” (2)-QN

Đà Lạt đang tan rã?

Có phải một “Đà Lạt mới khác” đang âm ỉ hình thành suốt hai chục năm nay, hay đó là kết quả của sự bất khả về năng lực trong việc phát triển thành phố đặc biệt này?

Năm 1976 Đà Lạt vẫn còn nguyên vẹn một đô thị mang phong cách phương Tây giữa trời Đông, một đô thị xinh đẹp mát lành, tôn trọng đặc trưng núi đồi. Cho đến năm 2004, hình thái đô thị và quỹ đô thị trong nó vẫn đủ đầy. Và ngay cả ba bản quy hoạch mới Đà Lạt kể từ sau năm 1992, cũng không hề định hướng cho một Đà Lạt phá cũ làm mới mà đều thừa nhận những giá trị đô thị đã có của Đà Lạt và con đường phát triển cho nó là tiếp nối, xem đấy như công thức, tầm nhìn thông minh, bất di bất dịch. (more…)

Read Full Post »

Miền Thượng mù sa

Mưa thế này thì nỗi buồn cũng hóa lỏng. Vạn vật nín thinh, đón nhận, và chịu đựng. Nước rơi, cái gốc cây khô trên đồi hình như cũng cựa mình. Mới hôm nào những đồi trọc còn bề bộn, lem nhem đất, cuội, xác thảo mộc, cùng mùi khét thổ khí. Giờ thì mọi thứ sần sùi được tạo hóa giấu đi. Mặt đất đã thành mặt cỏ. Xanh bất cứ chỗ nào có đất.

Dưới chân đồi, những mạch đường đất của tha nhân hiền lương cần lao lẫn bao loại người bất hảo le lói trong muôn thảm xanh tự nhiên. Cỏ phủ ra hai bên, nên màu đỏ giữa lối đi cứ như khép lại, khép theo phương thẳng hình học. Nó cứ như muốn nuốt trọn những con đường. Một logic đã trỗi dậy trong đầu ta, là rằng khi thiên nhiên được tự do, và sự tự do đó được tiếp diễn, nghĩa là không có con người, thì hoang dã, thái hòa, đa dạng, nguồn nước, và tự nhiên sẽ trở về nơi mặt đất. (more…)

Read Full Post »

Mài cơm trong gió bụi

  Nguyễn Hàng Tình

…”May mà còn có “cục đá”, và những con dao cùn của tha nhân trên cao nguyên M’Nông bao dung. Đời anh ta có lẽ là một bi kịch đau và đẹp, xót xa và lộng lẫy, thất lương và chân chính. Cứ thành hiệp sĩ mài dao đi, trên núi lạ này, Cụt Lợi, để đi nốt bản án làm người… “
Chân bị cưa đến sát mông quá đủ thê lương để lết ra phố chợ ăn vạ cuộc đời. Nhưng Cụt Lợi thà mài dao đến chết trên đường trên sá và tan tành đôi bàn tay chứ quyết không ăn mày ai.

Đá

Tôi không hiểu bằng cách nào Cụt Lợi có mặt vừa tinh mơ ở những chợ bon, chợ xóm, chợ xã, chợ huyện vùng biên thế này. Người ta bảo cái ông mài dao đã ngủ qua đêm ở đâu đó trên huyện, lấy đó làm bản doanh để từ đấy tỏa đi các chợ nghèo miền cao nguyên M’Nông. (more…)

Read Full Post »

Vàng son sơn cước đã phai

Nguyễn Hàng Tình

Căn nhà chơ vơ trên sườn đồi. Mây, nắng hoang hoải lướt qua nó. Tôi bước chầm chậm lên đồi, theo lối mòn mà hẳn chủ nhân của nó tạo ra đã nhiều mùa. Cỏ cây bao quanh khiến nó như căn nhà hoang. Ai đó đã cất nó lên, rồi vứt bỏ đi?

Tôi đi vòng quanh căn nhà, chỉ một ít cây gỗ làm khung, trụ, còn lại chủ yếu lồ ô. Có trụ kê trên đá, có trụ chôn vào đất. Nét tỉ mẩn trong bố trí hệ thống trụ, sườn, sắp xếp ván, những lớp vách bằng lồ ô đập dập, và cả sự chăm chút cửa sổ rất đẹp, có ý tứ, đã trả lời tôi rằng nó không phải căn nhà tạm bợ, cất tạm, ở tạm, rồi để vứt vội. (more…)

Read Full Post »

Đà Lạt – Ai giết nỗi buồn?

Phố núi Đà Lạt vừa tổ chức đại lễ hoa lần thứ bảy (hai năm một lần). Cảm ơn hoa đã làm Đà Lạt còn ở trong lòng người gần xa. Nhưng giữa những ngày hoa rôm rả, tôi lại nghĩ về cái nền làm nên xứ sở này là một “Đà Lạt đô thị”, là cái định vị trước, an nhiên tự tại, chứ không phải thứ nông phẩm được lẩy ra sau đó, và ồn ào chớp nhoáng những ngày son phấn trên đường phố kia…

Một nhạc sĩ đã đóng đinh vào tâm tưởng người bốn phương rằng Đà Lạt là “Thành phố buồn”. “Buồn” trở thành thương hiệu. Chưa có nơi đâu oái ăm như nơi này, khi câu “Thành phố nào vừa đi đã mỏi” lại là câu khen. Yêu Đà Lạt nhưng lữ khách không ở lại lâu được. Vài bữa là “than buồn” mà đi. Nhưng đi rồi lại nhớ, thế mới khốn khổ cho họ. Hình như có một thứ “tình yêu không cưới” – để nó tinh khôi, day dứt, đẹp mãi. Và khối kẻ hay than “buồn” lại là người du lịch thông thái và sâu sắc, biết “xài” Đà Lạt để học cách sống chậm, tái tạo tâm hồn, trước một vùng đất, đô thị trên núi xa. (more…)

Read Full Post »

Con người và hành trình miên man của lòng tham

Nguyễn Hàng Tình
Ảnh: Uyên Viễn

(TBKTSG Xuân) – “Thương thay giống loài tinh tú ấy”

Đến cọng rau con người còn nhu cầu đến vô cùng, huống gì hình thức và tiện ích cho phương tiện đi lại, bộ vó trên người, vật dụng trên tay, căn nhà ở, gái đẹp, trai sang, hay nhu cầu tự hào, danh vọng, hơn thua.

Ăn no rồi đòi ăn ngon. Mặc ấm rồi đòi mặc đẹp. Có ít rồi cần thêm nhiều. Đã đẹp lại hay thích khoe, và càng thích đẹp hơn. Và xấu thì mặc cảm. Vì mặc cảm nên phải tìm cách bù đắp, hay làm cho hết xấu. Người không đẹp, không giàu thì phải thèm khát được đẹp, được giàu. Cấp độ tăng dần vừa theo bản năng vừa theo ý thức, cảm xúc lẫn lý trí. Chỉ có trong thế giới con người mới sinh chuyện: nghèo người ta khinh, thông minh người ta ghét, xinh đẹp người ta đố kỵ (và bị tranh giành). Cứ thế, loài người trong một vòng luẩn quẩn.

(more…)

Read Full Post »

Older Posts »