Posts Tagged ‘Phạm Mai Hương’

NỘI TÔI: NGƯỜI THẦY ĐẦU TIÊN

Phạm Mai Hương

Nội tôi là con một vị phú nông giàu có của vựa lúa Thái Bình, nội được ông cố bán cả một nhà chứa lúa gởi lên Hà Nội theo Tây học. Ra trường, nhờ sự thông minh, tính cẩn trọng và nhất là viết chữ rất đẹp, nội được cụ Bảng nhỡn Nguyễn Can Mộng nhận làm thư ký. Cụ Bảng nhỡn giữ chức đốc học tỉnh Nam Định, khi về hưu cụ dạy môn Hán văn tại Đại học Văn khoa Hà Nội. Nội sắp xếp bài dạy để cụ lên lớp và hiệu đính lại các bài viết chuyên về văn chương Trung Hoa và văn cổ Việt Nam của cụ để gởi đến các tạp chí Nam Phong, Đông Dương. (more…)

Advertisements

Read Full Post »

  GIỌT NƯỚC MẮT TIẾC THƯƠNG MỘT THỜI TUỔI TRẺ……!

Kết quả hình ảnh cho giọt nước mắtNăm lên 7 tuổi, Bố tôi theo ông bà nội di cư từ Hà Nội vào Hội An- Quảng Nam, vài năm sau, gia đình dời vào Qui Nhơn. Năm 1975, khi ở tù cải tạo về, Bố lên Dalat lập nghiệp và giờ Bố xuống Sài Gòn ở với chị em tôi an hưởng tuổi già!

Bố ở nhiều nơi, vì thời thế lịch sử sang trang, do việc kiếm sống không cần giao tiếp nhiều và không biết uống rượu nên bạn thân của Bố ít, đếm trên đầu ngón tay.

Nghĩ cũng khá lạ! Bạn tri kỷ của Bố đa phần là người thiên cổ dẫu ở vào tuổi còn rất trẻ…. (more…)

Read Full Post »

CHUYỆN LỚP 5:HỌC PHỤ ĐẠO

(Luôn nhớ thầy Hiệu Trưởng, thương tặng các chị dạy lớp 5 và tất cả các em học sinh trường Trần Bình Trọng)

“…Nhớ lớp học năm nào, tôi vẫn hàm ơn thầy Tạo, thầy giúp chúng tôi thực tập bài học làm người – sống không để tâm phân biệt, san sẻ kiến thức, tình thương cho tất cả mọi người không vướng mắc. Việc tuy dễ nhưng khó thực hành!”

Vào khoảng thập niên 90 của thế kỷ trước…

Trường tiểu học Trần Bình Trọng nằm trên con đường mang tên vị danh tướng có câu nói khẳng khái đi vào lịch sử: “Ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vua đất Bắc”. Trường được xây trên 70 năm, có chừng 800 học sinh chia làm 5 khối từ lớp 1 đến lớp 5. Học sinh là con em ở trong xóm Mỹ Thành, Vạn Thành, một số học sinh dân tộc Tây Nguyên nội trú của các sơ thuộc nhà thờ Cam Ly gần đó. (more…)

Read Full Post »

VỀ DALAT ĂN TẾT 

Vào cuối năm, những người tha phương hay hỏi nhau:

-Ăn Tết ở đâu ?

-Mình về quê ăn Tết. Cả năm đi làm ăn xa, Tết phải về thắp nhang cho ông bà.

Người Dalat không dùng từ “ về quê” mà “ về Dalat” bởi Dalat không  quê cũng không thị. Dalat là Dalat.

Cuối tháng chạp, thành phố bớt đẹp bởi hoa mai đã tàn. Trời se se lạnh, nắng không gắt nhưng cỏ cây thiếu nước vàng hoe. Chợ lớn không nhộn nhịp như mọi năm. Vòng tròn trước chợ chỉ có vài gánh rau từ vùng xa gánh ra. Mọi năm nơi này nhộn nhịp vì chia sạp bán trái cây. Con đường từ Hạnh Tâm vào chợ cũng ít cành đào hay mai vàng; vài sạp trái dưa hấu nằm dọc con đường theo ấp Ánh Sáng. Cuộc sống thật yên bình dù cận ngày tết. (more…)

Read Full Post »

BA TÔI: BÀI THƠ “ STOP AND GO “

Phạm Mai Hương

Chú Duy Việt- Huỳnh Chùm có dáng nghệ sĩ, râu tóc dài lãng tử. Chú làm thơ, vẽ tranh, đàn và viết thư pháp rất đẹp. Trước năm 75, chú là dân biểu của hội đồng TP, nay chú mở quán cà phê trên đường Lý Tự Trọng ( đường Tự Do cũ ); những người yêu thơ thường hẹn nhau ở đây. Trước hôm quán khai trương, ba tôi ngồi uống nước với thầy Nguyễn Đức Minh, bác Tâm Minh… mừng bác Phong Vũ về thăm quê nhà. Chú Duy Việt hỏi:

-Dalat là thành phố ngàn hoa nên tôi muốn đặt tên Quán Hoa; ý các anh nghĩ sao?

Mọi người bàn ra tán vào.

Bác Phong Vũ lên tiếng :

-Con tôi ở Mỹ qua thăm, nó kể bên đó có một quán cà phê lấy tên “ Stop and go”. (more…)

Read Full Post »

MẠ TÔI: CHO ĐI SẼ NHẬN LẠI

( Thương nhớ ba mạ và chị bạn mạ…)

Kết quả hình ảnh cho hoa hồng vàngNăm 1950, ba mạ từ Huế vào Dalat lập nghiệp. Sau thời gian ngắn ở đường Phan Đình Phùng, ba mạ dọn về Lò Gạch, thuê nhà của mệ Quyền trên Hoàng Diệu. Khi ba đi làm được nhà nước cấp cho căn nhà ở Trần Nhật Duật, gia đình tôi ở đó đến nay.

Ba mạ vào Dalat” không có bà con thân” nhận những người họ mạc xa như dì Cáp tận Hai Bà Trưng, ôn Bốn cai trường Trần Hưng Đạo làm ruột thịt. Bởi vậy ba mạ nhất là mạ luôn trân trọng tình cảm của hàng xóm láng giềng.

Ba đi làm có nhiều bè bạn, với chức vụ của mình và tài làm thơ nên mối quan hệ của ba khá rộng rãi. Ba làm bạn với bác Bửu Tại, bác Trần Văn Châu, bà Nguyễn Thị Hậu thị trưởng, nhà văn Võ Phiến, nhà thơ Trần Vấn Lệ… (more…)

Read Full Post »

 Mạ tôi : đưa con về Làng

6 giờ trước-chỉ mình tôi!

“Cám ơn Ba Mạ đưa chúng con về Làng, một chuyến đi tìm cội nguồn không bao giờ quên!”
Kết quả hình ảnh cho hoa vu lanTừ rất lâu, Mạ có tâm niệm:
-Mai mốt mạ mất, mạ không muốn làm phiền ai hết kể cả con cháu. Ai ở xa đến viếng, mạ cho tiền xe đi về.
Mạ để dành một khoản tiền khá lớn, cả tài sản của một đời người, về sau theo thời gian tiền trượt giá nên giảm dần giá trị. Trong những năm cuối đời, mạ tốn tiền cho việc ăn sáng, đánh bài tứ sắc, đi bác sĩ khám bệnh, mua thuốc hoặc ma chay, cưới hỏi…trăm thứ tiêu dùng nhưng mạ cố không đụng đến số tiền để dành ấy.
Mạ mất, ngẫu nhiên như có sắp đặt vô hình, mạ dùng tài sản ấy đưa anh em chúng tôi về Làng Vĩnh Xương, quê quán của họ nội, ngôi làng nhỏ nằm trên bờ biển miền Trung, mà chúng tôi chưa đặt chân đến lần nào. (more…)

Read Full Post »

Older Posts »